Một chiều uống hơi nhiều cafe
Tôi và Hà Nội
Mười tám đôi mươi
Hà Nội với tôi là phố phường xa lạ
Rất ồn ào, lộn xộn, thiếu vắng tình người
Trong xóm trọ ngoại ô
Đêm nào tôi cũng khóc
Nhớ nhà, nhớ quê, nhớ những con người thân thuộc
Mà cả cuộc đời chưa một phút xa nhau
Rồi dần dần, tôi quen chật chội
Quen cảnh tắc đường, khói bụi, còi xe
Tôi bắt đầu yêu hơn từng góc nhỏ
Thấy gắn bó hơn từng con phố, vỉa hè
Những ngày đạp xe
Trời nóng như đổ lửa
Tôi đi khắp phố phường ngắm nghía
Những khung cửa sổ, những mái nhà xưa
Tôi yêu những tiếng rao đêm
Tôi yêu những mùi khói chả
Tôi yêu những căn nhà cũ kỹ
Nhưng bước vào trong như xứ sở diệu kỳ
Ngày ấy tôi ước
Được ăn kem trong nhà hàng Thủy Tạ
Được ngồi xích lô quanh Hồ Gươm
Được uống cafe mỗi sáng,
và lắng nghe tiếng phố phường
Ôi những ước mơ bình dị
Vậy mà khi đã lớn
Tại sao tôi mãi chưa thực hiện?
Hà Nội vẫn vội vã
Hà Nội vẫn ồn ào
Hà Nội vẫn thế
Chỉ có tôi lớn lên và quên mất
Những niềm vui nho nhỏ
Của những ngày mới yêu.
- Hà Nội, 25/7/2021 -



Comments
Post a Comment